Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

“Biển đảo Việt Nam – Nguồn cội tự bao đời“


“Thực hiện bộ phim này, chúng tôi muốn gửi gắm rằng nhân dân Việt Nam yêu chuộng hòa bình và có đủ chứng cứ xác thực để bảo vệ lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc...” - ông Nguyễn Quý Hòa, tổng giám đốc Đài truyền hình TP.HCM (HTV), chia sẻ như thế trong buổi ra mắt bộ phim tài liệu Biển đảo Việt Nam - nguồn cội tự bao đời vào chiều 18-6 tại HTV.
Bộ phim được HTV quay tại chín quốc gia và hoàn tất trong ba năm. Bên cạnh nhiều tư liệu quý, phim tập hợp rất nhiều ý kiến thuyết phục của những nhà nghiên cứu lịch sử, nhà nghiên cứu về luật quốc tế và nhà nghiên cứu Biển Đông của Việt Nam và thế giới chứng minh Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam.



































Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

Chốn quê – Hồn quê

Khai mạc Triển Lãm...
“Ai mà chẳng có quê, có nơi chốn mình sinh ra. Người ta có thể ở trăm nơi nhưng quê thì chỉ một. Người ta có thể đi đến khắp chốn nhưng ga khởi hành thì chỉ một - chốn quê mình” – Họa sĩ Lê Thiết Cương, giám tuyển của triển lãm ảnh đã lý giải như thế, khi lựa chọn 30 tác phẩm, của ba tác giả để lưu lại “30 thấy, 30 ngưng đọng” trong một Chốn quê.


Bởi dưới góc nhìn của anh, “Triển lãm Chốn quê của các tác giả Ngọc Thái, Kim Sơn và Vương Niên chụp phong cảnh xóm làng, phố xá, núi non, sông biển; làng quê, đình làng, chùa làng… chính là chốn quê của họ mà cũng là chốn quê của tất cả mọi người dân Việt”.
Là một họa sĩ nhưng Lê Thiết Cương cũng rất đam mê nhiếp ảnh, đam mê lưu giữ những khoảnh khắc quý giá của đời sống trong ống kính của riêng mình. Vì thế, trong vai trò giám tuyển (curator) cho triển lãm, anh tâm sự: “Tôi thường tự hỏi, hồn quê trong ảnh của Ngọc Thái, Kim Sơn, Vương Niên là gì? Ngắm kỹ sẽ thấy, có những phong cảnh tôi thấy rất quen thuộc dù tôi chưa tới bao giờ. Hồn quê giản dị, gần gũi vậy thôi. Cái đẹp chính là điều giản dị, nghệ thuật nói chung và nhiếp ảnh nói riêng luôn là cái nhìn phát hiện, phát hiện ra những vẻ đẹp bình dị trong cuộc sống, trong cái hằng ngày, ai cũng gặp, ai cũng nhìn mà chưa thấy. Mỗi người chụp có một tâm trạng, cách nhìn và quan niệm khuôn hình riêng để biểu lộ tình yêu với chốn quê của mình”.



Nghệ sĩ nhiếp ảnh (NSNA) Ngọc Thái vốn là cái tên rất đỗi quen thuộc với công chúng nhiếp ảnh cả nước, với những tác phẩm ấn tượng từng đoạt nhiều giải thưởng trong và ngoài nước. Ngọc Thái sống ở Hà Nội, cho dù anh chụp gì, xem ảnh của anh vẫn thấy chất Hà Nội, tinh tế, mượt mà, sang trọng. Không thời sự nhưng ảnh của anh vẫn có những chi tiết biểu hiện thời gian tính tuy nhiên bao trùm lên tất cả vẫn là tính duy mỹ, duy cảm, duy tình.
Cũng nhờ “nhịp cầu nối” Lê Thiết Cương, những bức ảnh đen trắng, được rửa tay trên giấy một cách kỳ công của ông đã từng tạo nên sự cân bằng độc đáo và rất đỗi thú vị với những bức tranh sơn dầu rực rỡ sắc mầu của hoạ sĩ Đào Hải Phong trong triển lãm Cân bằng được tổ chức tại Hà Nội năm 2011. Và cũng chính họa sĩ đã đưa Mắt vuông, với “31 trắng đen, 31 phận người, 31 cảnh huống, 31 câu chuyện, 31 hồi hộp lo âu chia sẻ” của ông đến với công chúng, “không hướng đến sự cầu kỳ rắc rối, những đề tài to lớn mà đọng lại ở những vẻ đẹp bình dị”. Những triển lãm ấy, tới giờ vẫn đọng lại dư âm đẹp, trong trí nhớ người yêu ảnh Thủ đô.















Qua sự mô tả của tác giả Vũ Nhật Tân về NSNA Kim Sơn: “Sơn chụp nhiều ảnh lắm. Trung bình cứ một năm là mấy chục chuyến đi. Mỗi chuyến không biết bao nhiêu ảnh. Là dân khoa học kỹ thuật, chuyển sang làm phóng viên chiến trường, lăn lộn với rừng già, vắt và trăm thứ bà rằn nảy sinh trong chiến tranh, cuối cùng qua bom đạn vẫn trở về và trở thành phóng viên ảnh cứng cựa”. Là một nhiếp ảnh gia đam mê đen – trắng, triển lãm Mộc của anh từng được đánh giá khá cao khi “giữ lại phiên bản trung thực của cuộc sống. Đấy là quan niệm dứt khoát, không lạm dụng xảo thuật, chối từ mọi sự giúp đỡ có thể đe doạ đến tính trung thực của hình ảnh”.











Vương Niên là NSNA Việt kiều. Anh từng tâm sự với báo giới: “Nhiếp ảnh đã thấm vào người từ nhỏ, ra nước ngoài sinh sống rồi mới phát hiện một điều là không nơi nào chụp ảnh thú vị hơn quê hương mình”. Thế rồi, dành dụm được đồng nào anh quẳng vào những chiến máy ảnh, ống kính, máy laptop và chiếc ba lô rồi rong ruổi khắp Việt Nam. Cứ một vài năm, anh lại về quê hương một lần. Thời gian ngắn nhất cho chuyến về quê thường là nửa năm, có khi kéo dài tới bảy, tám tháng. Xem ảnh Vương Niên gần như thưởng ngoại được cảnh sắc trên khắp đất nước, bởi anh rong ruổi khắp nơi, từ bắc tới nam. Khắc họa thân phận con người qua ống kính một cách tinh tế, sống động nhưng rất đời thường, trung thực, không hề “phù phép”, ảnh của anh chạm tới trái tim người xem nhờ vậy.












Những tác phẩm được trưng bày tại Chốn quê sẽ được in thành sách, khổ 23x20cm, 60 trang trên giấy couche, do NXB Hội Nhà văn cấp phép. Thêm một nhịp cầu, để Chốn quê đến được với đông đảo công chúng hơn.
Triển lãm Chốn quê sẽ khai mạc vào 18 giờ ngày 1-7-2015 tại Hàng Da Gallery (Trung tâm thương mại Hàng Da – Hà Nội) và kéo dài trong hai tuần. Chốn quê sẽ mang lại cho công chúng yêu nghệ thuật nhiếp ảnh một góc nhìn đầy mỹ cảm. Trong trẻo, tinh khôi, bảng lảng sắc màu hoài niệm nhung nhớ. Khi được trở về, đắm mình trong không gian yên bình, tĩnh lặng của chốn quê nhà. Để nhận ra hồn quê ẩn giấu trong từng cảnh sắc, con người rất đỗi thanh bình, hiền hòa. Để thêm yêu, thêm gắn bó với cái “ga khởi hành” của mỗi đời người. Để chợt nhận ra, “Quê hương, làng quê, chốn quê, hồn quê là cái giấy căn cước - tinh thần của mỗi người Việt. Hồn quê là hồn Việt. Hồn Việt cũng chính là hồn quê”.

HUYỀN NGA

BLOG " THANG THANG" XIN PHÉP ĐĂNG LẠI BÀI BÁO GIỚI THIỆU TRIỂN LÃM ẢNH " HỒN QUÊ - CHỐN QUÊ" CỦA TÁC GIẢ HUYỀN NGA ĐĂNG TRÊN BÁO NHÂN DÂN , ĐỒNG THỜI CHỌN ĐĂNG CÁC TÁC PHẨM TIÊU BIÊU CỦA 3 NHÀ NHIẾP ẢNH NHẰM GIỚI THIỆU VỚI BẠN BÈ GẦN XA VÀ XEM NHƯ MỘT MÓN QUÀ TẶNG CHO CÁC ANH. 



Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

CÒN THIẾU SỰ NỔI TRỘI, CÁ TÍNH trong SÁNG TẠO NGHỆ THUẬT

Tác giả NGUYỄN THÀNH
Liên hoan ảnh nghệ thuật các khu vực là một trong những hoạt động nổi bật nhất của Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam ( VAPA) trong nhiều thập kỷ qua. Từ những cuộc Liên hoan này, đã cho ra đời hàng trăm tác phẩm nhiếp ảnh nghệ thuật xuất sắc cũng như sự xuất hiện rất nhiều nhà nhiếp ảnh thành danh cho đến tận bây giờ. Tuy nhiên, trong nhiều năm gần đây rõ ràng đã có những dấu  hiệu “ đi xuống “ từ những cuộc chơi này. Biểu hiện của nó là những tác phẩm xuất sắc đa số là không mới, sao chép ý tưởng, thậm chí đã xuất hiện những nhận định ảnh của VAPA bây  giờ quá " MÒN". Tôi được biết, đây là nổi lo lắng thật sự của VAPA hiện nay.


Tôi xin giới thiệu bài viết của tác giả Nguyễn Thành trên Tạp chí Nhiếp ảnh số tháng 6/2015 về Liên hoan ảnh nghệ thuật Sông Hồng lần thứ 18. Đây là bài viết hay và có cái nhìn khái quát về thực trạng Liên hoan ảnh Khu vực mà tôi muốn những người yêu ảnh cần đọc để tham khảo….”


Nguyễn Thành

                  Đề tài “Đồng bằng sông Hồng - Tiềm năng và phát triển bền vững” của cuộc Liên hoan nhiếp ảnh của các tỉnh đồng bằng sông Hồng tạo ra sân chơi chung để các nhà nhiếp ảnh sáng tạo các tác phẩm thể hiện vẻ đẹp thiên nhiên, đất nước, con người, những thành tựu kinh tế, khoa học kỹ thuật, an sinh xã hội… trong thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước; những tấm gương điển hình tiên tiến, những nét đẹp trong đời sống văn hóa tinh thần của đồng bào các dân tộc trong việc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc.

                   Đồng bằng sông Hồng là vùng đất rộng lớn, nằm quanh khu vực hạ lưu sông Hồng được coi là cái nôi của nền văn minh lúa nước với nhiều nét văn hoá riêng, các lễ hội, hệ thống đình, chùa gắn liền với không gian làng Bắc bộ. Nơi đây có bề dày lịch sử hàng nghìn năm với văn hoá Đông Sơn, văn hoá Hoà Bình rực rỡ đã bồi đắp nên một vùng đất giàu tiềm năng du lịch. Đặc điểm văn hóa nổi bật nhất của vùng chính là sự phân trộn văn hóa do cư dân từ các khu vực khác dồn đến và gắn bó chặt chẽ với quá trình khai hoang các vùng bãi triều, trong đó có sự đan xen giữa Phật Giáo và Công giáo. Đời sông tinh thần được đánh dấu bởi nghệ thuật rối nước Làng Nguyễn hay chiếu chèo Làng Khuốc ở Đông Hưng – Thái Bình; múa đèn của Mai Diêm - Thái Thụy. Nơi đây, các làng quê thuần Việt còn chứa đựng rất nhiều các giá trị văn hóa vật thể, phi vật thể nhất Việt Nam như ca trù, quan họ... Các lễ hội diễn ra quanh năm, nhiều công trình kiến trúc cổ, cảnh quan thiên nhiên kỳ thú và phong tục tập quán mang đậm dấu ấn của làng quê thuần Việt. Hơn thế nữa nơi đây còn có hàng loạt khu công nghiệp như: Như Quỳnh, Phố Nối (Hưng Yên), Đồng Văn (Hà Nam), Tam Điệp (Ninh Bình), Lộc Hạ (Nam Định), Quế Võ (Bắc Ninh), Nam Sách, Phú Thái (Hải Dương)…

                Với 1499 tác phẩm gửi về tham dự, Ban tổ chức chọn được 139 tác phẩm trưng bày triển lãm và trao tặng 1 huy chương vàng, 3 huy chương bạc, 4 huy chương đồng, và 6 giải khuyến khích cho các tác phẩm xuất sắc nhất. Huy chương vàng thuộc về tác phẩm “Đại dương vẫy gọi” của tác giả Nguyễn Huy Kiên (Hải Phòng). Dưới lăng kính của những nhà nhiếp ảnh, vẻ đẹp non nước quê hương được tái hiện qua các tác phẩm: “Một thoáng Tràng An” của Bùi Duy Tư - Ninh Bình; “Ngũ lân tranh hùng” của Vũ Tuấn Khanh - Nam Định; “Giăng tơ” của Lương Thế Tuân - Hà Nam; “Đồng điệu làng quê” của Bùi Đức Đồng; “Ngã 5 thành phố” của Nguyễn Đại Thắng; “Trong nắng mai” của Vương Khánh Hồng, “Quê tôi” của Nguyễn Đức Toàn (Hải Dương), “Ánh tơ” của Dương Văn Tăng (Hưng Yên), hay “Quê lúa ngày nay” của Ngô Quang Yên (Thái Bình)...

               Mỗi tác phẩm có một chủ đề riêng, mỗi khoảnh khắc thể hiện cách nắm bắt hiện thực cuộc sống với những góc máy đẹp. Nhưng phải thừa nhận rằng những gì trình diễn ở đây còn quá khiêm tốn so với tiềm năng! Chỉ vậy, không hiểu có phải vì đã quá quen thuộc với những đề tài như thế này mà người ta ít thấy những tay máy khát khao đi tìm những mẫu hình của cuộc sống, không thấy sự mãnh liệt trong những khuôn hình, không có những bức ảnh lột tả sâu sắc cuộc sống, không có cái riêng của từng vùng đất quê mình. Anh chụp, tôi chụp, họ chụp…cũng vậy cả thôi, chụp để mà đoạt giải, chụp theo con mắt quen thuộc của giám khảo rất ít đổi thay. Người cầm máy lấy cái riêng của phân giới địa lý, của kiến trúc, của phong cảnh thay cho cái riêng của phong cách, của lịch sử, của bề dầy văn hóa đã tạo nên con người trên những vùng quê riêng biệt. Đành rằng Hoa Lư thì khác Tràng An, biển thì không phải là ruộng lúa, con thuyền thì không phải cánh cò bay. Với sự trây lỳ của cảm xúc, người ta đã cố đưa vào tác phẩm của mình những cái lạ nhưng không mới, những cái quen mà không thuộc về mình. Người ta bó tròn trong cái tư duy đóng khung: ruộng lúa phải thế này, con thuyền phải thế kia và dòng sông là như vậy. Rồi người cầm máy vận dụng photoshop tăng màu, giảm gam làm biến dạng hiện thực để đi tìm cái mới trong sự lạ lẫm. Và tự an ủi rằng “Nghệ thuật là ta chụp cho ta” với tình yêu và cái nhìn của riêng ta. Nhưng họ không biết rằng đó là một tình yêu đơn côi, lẻ loi trong khuôn khổ chật hẹp của một lối mòn cũ kỹ. Do vậy họ đã bỏ qua, không tìm thấy, chưa hình dung ra cuộc sống còn bao điều mới mẻ, đẹp đẽ lớn lao hơn, ý nghĩa hơn, nó luôn vận động và biến đổi quanh mình.

              Các tác phẩm tham dự liên hoan có chất lượng khá đồng đều, bám sát nội dung, nhưng còn một số nhược điểm. Đó là thiếu cái mới, thiếu sự nổi trội của những tay máy xung kích, các nghệ sĩ chưa bật được cá tính trong sáng tạo nghệ thuật. Sau cuộc liên hoan nhiều tờ báo đã phản ánh: Cách làm thiết thực như Ban tổ chức liên hoan ảnh nghệ thuật đồng bằng sông Hồng lần thứ 18 giúp người nghệ sĩ “được” rất nhiều. Đó không chỉ là những tấm huy chương, giấy chứng nhận, những bó hoa chúc mừng, những lời khen tặng mà còn là cơ hội học hỏi, trao đổi nghiệp vụ và quan trọng hơn là những lời nhận xét chính xác để nhìn ra những hạn chế của bản thân để sửa chữa và phát huy thế mạnh, tạo nên những tác phẩm có giá trị nghệ thuật cao. Đúng vậy: Cái được lớn nhất của mỗi cuộc liên hoan không phải là giải thưởng. Mà phải nhìn nhận mỗi cuộc liên hoan là một lần cọ xát, là một cuộc xé vỏ trổ mầm, chứ không phải là cuộc tranh đua giải thưởng hay những cuộc chạy đua với đầu tư kỹ thuật với mọi loại hình của thiết bị. Đối với nhiếp ảnh hiện thực cuộc sống mới là dòng chủ lưu sôi sục, biến ảo và năng động trên mọi nẻo đường đất nước. Chảy theo dòng chảy của xã hội, nhiếp ảnh cũng phải tự chuyển mình. Đã nhạt dần đi hoặc trở nên lạc lõng cái nhận thức cũ mòn, người ta đã thấy manh nha một khuynh hướng mới. Ban chấp hành hiệm kỳ VIII cũng đặt ra việc nâng cao chất lượng tác phẩm là vấn đề đặt lên hàng đầu. Mặc dù nhiếp ảnh phong trào hiện nay hoạt động rất tốt, tuy nhiên vẫn thiếu dấu ấn để lại trong lòng công chúng với những thông điệp mạnh mẽ. Một số anh em vẫn loay hoay tìm kiếm những gì đèm đẹp, chụp một cách ngẫu hứng chứ chưa xây dựng những ý tưởng, mục tiêu thể hiện trong tác phẩm của mình. Xã hội bắt đầu không dung nạp dòng ảnh đứng ngoài cuộc sống, lấy niềm vui cá nhân làm chủ đạo. Nói đến phương pháp mới mà tiền đề cơ bản của nó là thế giới quan mới. Bởi thế cho nên sau một khoảng thời gian mà người cầm máy say sưa với ánh sáng lạ đường nét lạ mà photoshop đóng vai trò chính, nền nhiếp ảnh bước vào một khoảng lặng im lìm. Có những nhà nhiếp ảnh với lá bùa photoshop vẽ ra một thế giới tưởng tượng, giả tạo, những thực tế phù phiếm. Điều này dần dần sẽ bị loại trừ. Ví như bức ảnh “Bình Minh trên biển” sau vòng loại chấm trên máy cũng đã phát hiện ra. Nhưng tôn trọng đa số và cũng dễ dãi cho rằng “ảnh treo thì cho qua nhưng không vào dải là được” nên bức ảnh vẫn tồn tại trong phòng trưng bày, đó cũng là một điều đáng tiếc. 

                      Với một đất nước phong phú, đa dạng, đa tầng đầy biến động, đổi mới mà nhiếp ảnh lại bế tắc về chủ đề, đề tài là một khoảng lặng không bình thường. Những người thành công là những người sớm nhận ra điều này và cương quyết thoát khỏi cải ấn tượng, cái rào cản vô hình mà người ta đã dựng lên một cách ngẫu nhiên. Họ, những nhà nhiếp ảnh này sử dụng hiện thực như một cái cớ, một điểm tựa để người nghệ sỹ bộc lộ những nỗi niềm, những suy tư, những khát khao của chính mình đã thành công. Ở góc độ khác người ta cũng dễ nhận ra rằng có những người chụp hiện thực một cách đơn sơ, chưa có nhãn quan nghệ thuật để sàng lọc những tố chất nghệ thuật trong cuộc đời thường nên nó còn trần trụi và nguyên sơ, chỉ là những ghi chép đơn giản chưa nâng lên thành nghệ thuật, thành bản chất của thời đại của lối sống văn hóa truyền thống . Cũng có những bức ảnh hay nhưng chưa tới như “Thợ sơn” của Trần Ngọc Văn, Hải Phòng. Là một bức ảnh đẹp, tạo hình có ý đồ và sáng tạo, mạnh dạn trong cách thể hiện: Một người lao động đang mải miết làm, dường như không quan tâm tới người cầm máy. Người thợ sơn trong bộ quần áo đang lao động lem luốc vác thang, hình như anh đang di chuyển vị trí làm việc của mình, chiếc thang trên vai chạy theo đường chéo của khuông hình, phía sau là bức tường loang lổ mầu sơn. Mọi thứ đều hoàn hảo chỉ có khoảnh khắc bấm máy là chưa chuẩn mà thôi. Sức lan tỏa của công việc, cảm xúc của tác giả gửi gắm vào bức ảnh không nhiều làm cho bức ảnh nhạt nhòa thiếu sức thuyết phục. Bức ảnh “Đóng nhiều thuyền mới cho ngư dân bám biển” của Đặng Thanh Kiên Ninh Bình cũng mắc một lỗi đáng tiếc. Bức ảnh có góc máy rất tốt,tạo hình đẹp, người cầm máy có ý đồ. Chỉ tiếc rằng tác giả đã không đi tới cùng của sự diễn tả mà lại áp dụng kỹ thuật một cách giản đơn đã làm hỏng bức ảnh này…

           Thực tiễn đã cho ta câu trả lời rằng, mỗi lần “xé vỏ trổ mầm” đều khó khăn và đau đớn. Bởi thế đã làm cho không ít người cầm máy mung lung trong cái xã hội phát triển nhanh chóng với những biến động của công nghệ đã ảnh hưởng mạnh mẽ tới tư duy, tới lối sống. Đây chính là một khoảng trống mà những nhà lãnh đạo, những người cầm cân nảy mực phải tìm ra được lời giải đáp. Và tôi biết chắc rằng lãnh đạo Hội NSNAVN đang tích cực làm việc để san lấp khoảng trống này./.


Đại Dương Vẫy Gọi ( HCV) Nguyễn Huy Kiên - Hải Phòng
Một Thoáng Tràng An ( HCB) Bùi Duy Tư - Ninh Bình
Ngũ Lân Tranh Hùng ( HCB) Vũ Tuấn Khanh - Nam Định
Cát ( HCB) Phạm Ngọc Quang - Hưng Yên

Muối Sạch Về Kho ( KK) Mai Quốc cách - Nam Định
Âm Vang Hội Pháo (HCĐ) Nguyễn Đức Nghĩa - Hải Phòng
Rước Qua Cầu Ngói ( KK) Trần Văn Hưng ( Nam Định)


Nghề Gia Truyền ( KK) Nguyễn Thế Anh ( Hững Yên)

Quê Tôi ( HCĐ) Nguyễn Đức Toàn ( Hải Dương)