Trong một câu chuyện bất ngờ bên tách coffee sáng, một người bạn thân kể say sưa với tôi về đề tài: “ những chiếc lồng đèn giấy ở quận 5…”. Ký ức thời gian của tôi lùi lại... Ở Phan Thiết có một truyền thống đẹp. Cứ đến mùa trung thu là có một lễ hội lồng đèn với sự tham gia của khoảng 40 trường học với 4000 học sinh. Theo qui định cứ mỗi trường phải có 1 lồng đèn lớn và 100 lồng đèn nhỏ. Đêm diễu hành và thi thố lại là 14 trăng rằm tháng 8 hàng năm. Vì là người phụ trách bộ môn nhiếp ảnh của tỉnh, tôi có vinh dự được chọn là 1 trong 5 vị giám khảo để phán xét lồng đèn lớn, lồng đèn nhỏ nào đứng nhất, nhì, ba….Mà kỳ lạ thật, ông trời lúc này sao lại ít khi đứng về niềm vui của trẻ nhỏ, chí ít là ở Phan Thiết. Cứ đêm rước đèn trung thu không gặp bão thì mưa. Làm giám khảo trong lễ hội lồng đèn tức là có quyền phán xét số phận, phán xét niềm vui, nổi buồn cho cả trăm, cả ngàn đứa trẻ trong 5 năm liền tôi chưa bao giờ thấy vui cả. Mưa gió, bất chấp các em vẫn vui mặc áo mưa cầm lồng đèn mà hát. Thật buồn khi bắt gặp những ánh mắt trẻ thơ cố gắng ngước nhìn tôi, tay giơ cao khi các em thấy “ vị giám khảo” bước đến gần. Tôi ước ao mình là “Chị Hằng” có nhiều phép màu ban hết giải nhất cho tất cả các lồng đèn trong mùa Trung Thu. Tôi lại ghét các cuộc thi !
"Ta bắt chước người tự sướng chơi. Dăm ba tấm ảnh chụp khoe đời. Dẫu không mỹ mạo trai nam tử. Cũng có tinh thần trọng cái tôi. Xấu đẹp mắt người xem cứ mặc. Trẻ già hình bóng giữ mà coi! Trăm năm rồi cũng thành tro bụi. Xuân sắc nào ai chả một thời!" (St)
Thứ Bảy, 7 tháng 8, 2010
LẠI GẦN ĐẾN MÙA…TRUNG THU !
Trong một câu chuyện bất ngờ bên tách coffee sáng, một người bạn thân kể say sưa với tôi về đề tài: “ những chiếc lồng đèn giấy ở quận 5…”. Ký ức thời gian của tôi lùi lại... Ở Phan Thiết có một truyền thống đẹp. Cứ đến mùa trung thu là có một lễ hội lồng đèn với sự tham gia của khoảng 40 trường học với 4000 học sinh. Theo qui định cứ mỗi trường phải có 1 lồng đèn lớn và 100 lồng đèn nhỏ. Đêm diễu hành và thi thố lại là 14 trăng rằm tháng 8 hàng năm. Vì là người phụ trách bộ môn nhiếp ảnh của tỉnh, tôi có vinh dự được chọn là 1 trong 5 vị giám khảo để phán xét lồng đèn lớn, lồng đèn nhỏ nào đứng nhất, nhì, ba….Mà kỳ lạ thật, ông trời lúc này sao lại ít khi đứng về niềm vui của trẻ nhỏ, chí ít là ở Phan Thiết. Cứ đêm rước đèn trung thu không gặp bão thì mưa. Làm giám khảo trong lễ hội lồng đèn tức là có quyền phán xét số phận, phán xét niềm vui, nổi buồn cho cả trăm, cả ngàn đứa trẻ trong 5 năm liền tôi chưa bao giờ thấy vui cả. Mưa gió, bất chấp các em vẫn vui mặc áo mưa cầm lồng đèn mà hát. Thật buồn khi bắt gặp những ánh mắt trẻ thơ cố gắng ngước nhìn tôi, tay giơ cao khi các em thấy “ vị giám khảo” bước đến gần. Tôi ước ao mình là “Chị Hằng” có nhiều phép màu ban hết giải nhất cho tất cả các lồng đèn trong mùa Trung Thu. Tôi lại ghét các cuộc thi !
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
VÙNG CAO của NGUYỄN HỮU THÀNH
Ông già Tây Nguyên Nhà Lý luận phê bình Nguyễn Văn Thành TÔI lang thang một cách thích thú qua những bức ảnh và tìm lối vào những s...
-
Có một lần tôi đến Đà Lạt, các bạn nhiếp ảnh thích chụp ảnh phong cảnh xứ này nhìn từ đỉnh Langbiang. Tôi thì thích tìm hiểu về truyền ...
-
Thầy Đào Tuấn Đạt. Th ứ hai, 19/11/2018, 15:25 (GMT+7) http://quochoi.org/xin-dung-de-mot-nua-giao-vien-hoi-han-vi-nghe-da-chon.htm...
-
Những bước chạy trên mặt nước của chim Le Le Đã nói loài Vịt, tất nhiên chúng ta bàn đến loại thủy cầm sống phổ biến trên...
-
Thời trai trẻ, Hà Nội đối với tôi xa vời vợi. Tôi liên tưởng đến một thủ đô Hà Nội vừa uy nghiêm, vừa tráng lệ vừa cổ kính bởi xứ mình ...
-
Đà Nẵng – Một thành phố đáng sống nhất Việt Nam đang là tâm điểm của những câu chuyện thời đốt lò. Tôi thì ít qu...
-
Một khúc sông Vàm Cỏ Thật ra tôi không có nhiều kí ức về con sông này bởi chỉ có 2 lần trong đời đi trên thuyền và đứng nhìn dòng sông...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét