Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

Phà Tắc Cậu


Lang thang ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, một trong những điều mà tôi ấn tượng nhất là những con phà qua sông. Có lẻ đây là đặc điểm đáng yêu nhất của xứ sở đất Chín Rồng. Trong nhiều con phà tôi đã đi qua nhiều lần như Cần Thơ, Vàm Cống, Cổ Chiên, Châu Đốc, tôi thích nhất vẫn là Phà Tắc Cậu
            Đây là bến phà duy nhất ở miền Nam chạy dọc dòng ( không chạy ngang) sông nhỏ  Xẻo Rô  và băng ngang cùng một lúc 2 con sông Cái Lớn, Cái Bé thuộc tỉnh Kiên Giang. Đây cũng là trung tâm của vùng mà dân gian thường gọi là “ Miệt Thứ “ của  đất trời U Minh Thượng. Tôi thích bài thơ của Mạc thế Nhân
 Tôi gặp em khi xuống phà Tắc Cậu
Trên tay em trĩu nặng bắp khoai mì
Tôi hộ xách em rụt rè mắc cỡ
Dáng thơ ngây của thôn nữ hiền lành

Tôi gặp lại em vùng sâu xa quá
Cha mẹ già, nhà lá cột siêu cong
Gạo không đủ phải độn thêm mì chuối,
Muối hột, sả bầm cố nuốt cũng trôi!

Tôi gặp em qua những lần từ thiện
Một xã nghèo ruộng lúa thất quanh năm
Ngày bắt ốc, hái rau đem ra chợ
Được đồng tiền em cực khổ tấm thân

Quà phát xong, đoàn đi em đưa tiễn
Tôi nhìn em lưu luyến gái ruộng đồng
Chiếc nón lá, khăn rằn em che mặt
Sợ nắng trời đen hoặc xấu da em!










Được biết năm 2014, những cây cầu mới cầu vượt sông Cái Bé và Cái Lớn,Bến phà Tắc Cậu sẽ hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình. Tôi vì tiếc nuối nên đã chụp những bức ảnh này trong năm 2011.

Không có nhận xét nào:

XỨ NẪU PHÚ YÊN

Về thăm Phú Yên nhiều lần, tôi cứ thắc mắc vì sao người ta hay gọi  xứ này là xứ “ Nẫu”. Và nhiều người ở Phú Yên cũng đã tự nhận” Tôi ...