Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Tản mạn, ra đảo Phú Quý.


              Tôi và anh Trần Duy Lý quen nhau đã lâu, hình như gần 30 năm thì phải. Có một thời gian dài tôi và anh ít gặp nhau vì điều kiện lam việc thuyên chuyển. Anh hoạt động đa năng vừa viết văn vừa viết báo…Dạo này chúng tôi thường gặp nhau vì có nhiều thời gian ở nhà nên sáng sáng tản bộ ven sông và “ tám” đủ điều. Anh tiết lộ “..mình vừa đi đảo Phú Quý về…” Tối chớp thời cơ ngay”… anh viết vài chử em có tư liệu về đảo Phú Quý khi làm chung đề tài với Nguyễn Thanh. Thời buổi bây giờ người ta nói nhiều về biển đảo, anh em mình lên Blog ủng hộ đi!...”. Thế là câu chuyện vu vơ trở thành hiện thực….

Anh Trần Duy Lý
Lênh đênh trên biển sáu tiếng đồng hồ, mất trọn nữa ngày mới tới đảo! Tôi có vé giường nằm đàng hoàng nhưng nằm không được bao nhiêu vì tính tôi thích dịch chuyển…Đi hết toa này, toa nọ, lên cả “ đỉnh tàu” rồi mà vẫn khó len chân vì ở đâu cũng có người nằm la liệt…Bất chợt nghĩ dại…tàu này chắc chắn trọng lượng quá tải, may mà trời yên biển lặng..



Tôi có may mắm là chịu được sóng gió qua mỗi lần ra khơi nhưng lần này thấy nhiều người nôn ọe cũng làm mình mệt lử cho dù sóng gió chẳng đáng trong mùa tháng ba, tháng tư âm lịch…Mệt mỏi…hết hắt hơi lại nhảy mủi. Đang khó chịu như thế thì đột ngột tỉnh ra khi tàu cập cảng Triều Dương. Tôi khỏe hẳn ra có lẽ vì đã trên mười năm nay mới lại có đợt ra đảo, và đảo Phú Quý bây giờ đã khắc hẳn so với mười năm trước…Chỉ với một bến cảng Triều Dương rộng lớn, có con đường nhựa chạy dài nối cảng với trung tâm huyện, hai bên đường là phố xá tạo cảm giác gần gủi, thân quen như ở trên đất liền chứ không phải đang ở trên đảo bốn bề sóng gió..

Tôi đảo mắt ngó lui, ngó tới, nhìn ngược, nhìn xuôi…nào là trên biển, dưới thuyền, khách du lịch trong nước,ngoài nước…Bất chợt, chuông điện thoại di động ở trong túi xách reo lên, tôi loay hoay mở túi và cầm máy để nghe…Hóa ra anh bạn tôi ở Hà Nội gọi vào…vui quá, tôi hét lên trong máy …” mình đang ở đảo Phú Quý…” Tôi hét lên đến nỗi mấy người đi bênh cạnh cũng giật mình và trong lòng thoáng nghĩ…Phú quý bây giờ đã trở nên gần gủi với mọi miền đất nước, có lẽ chỉ có phương tiện vận tải là chưa đổi mới so với hơn mười năm trước, nghĩa là vẫn phải lênh đênh trên biển mất nữa ngày kể từ nơi xuất phát là bến cảng Phan Thiết.



Chúng tôi nghỉ ở một nhà nghỉ tư nhân gần với bến cảng Triều Dương. Nhờ sự “ bao cấp” nên không để ý gì đến giá cả đắt, rẻ…Phương tiện đi lại tìm hiểu thì đã có xe của huyện lo…
            Quả là Phú Quý đã thay đổi nhiều nhờ ở những quyết sách hay có sự đồng thuận của người dân và có thể tóm tắt được qua mắt thấy tai nghe. Đó là, Phú Quý đã trở thành một Trung tâm khai thác, chế biến và dịch vụ hậu cần nghề cá của cả khu vực.


Bên cạnh những thay đổi lớn lao thì cũng có những mặt trái mà mười năm trước không hề có ở hòn đảo này cho dù không nhiều lắm. Đó là việc ăn xin…Tôi hỏi một anh bạn đã công tác ở huyện đảo này gần 30 năm, anh bạn liền nói…đó là người ở đất liền ra chứ ở đây vẫn không bao giờ có…Suy cho cùng thì ở đâu cũng vậy. Khi đã hội nhập thì đều có mặt trái mặt phải…vấn đề là quản lý ra sao để hạn chế mặt trái?





Nói gì thì nói, tản mạn về chuyến ra đảo Phú Quý lần này của tôi thấy được những đổi thay tốt đẹp nhiều hơn là mặt trái. Cũng vì lẽ ấy mà trong buổi gặp mặt tại nhà hàng Long Vĩ trước lúc chia tay trên đảo tôi có nói với anh Phó chủ tịch huyện, phụ trách văn xã: Phú Quý không nên lấy mô hình xây dựng nông thôn mới như ở đất liền; còn mô hình gì tôi chưa kịp nghĩ ra…Có lẻ điều này tôi sẽ viết tiếp ở những bài viết khác. Hy vọng hơn nữa một ngày không xa, tàu từ Phan thiết đi Phú Quý phải là trung tốc hoặc cao tốc…Tốt hơn nữa là máy bay trực thăng vì nghe đâu Phan Thiết cũng đang làm sân bay như cánh đi bộ chúng tôi được nghe vào những sáng sớm./.
                                                                                                Trần Duy Lý









Không có nhận xét nào: